Giờ này anh đang làm gì, ở nơi ấy trời có lạnh lắm không? Mưa có đủ làm ướt tóc và áo anh không? Em nhờ gió gửi đến anh ngàn nụ hôn ấm nồng và những vòng tay ôm thật chặt anh nhé!
Còn vài ngày nữa là mùa hè lại tới, có thể đây sẽ là mùa hè buồn nhất trong em, nỗi nhớ trong em về anh lại càng thêm đong đầy và chất chứa. Giá như anh hiểu rằng, tình yêu em dành cho anh mênh mông đến nhường nào, giá như anh biết, trái tim em đang cồn cào bởi những nỗi nhớ về anh. Nhưng anh à, em không buồn, không khóc đâu anh vì em biết ở nơi xa kia cũng có ai đó đang mong ngóng và hướng về em. Thượng đế đã và luôn có lí do của ngài khi tạo ra giữa chúng ta những khoảng cách. Nhưng với chúng mình, khoảng cách có là gì khi tình yêu trong em đã quá lớn như thế, khoảng cách chỉ càng nhân yêu thương và nỗi nhớ trong em về anh lên gấp nhiều lần hơn.
Ai đó đã từng nói với em rằng: "không có tình yêu nào là vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu mà thôi". Em đã, đang và sẽ để những cảm xúc tuyệt vời của em về anh mãi mãi ngự trị trong trái tim em. Anh hãy yên tâm và luôn tin rằng em sẽ mãi dành trọn tâm hồn mình cho anh, hướng về anh cho đến lúc nào bình minh không còn thể chiếu rọi trên cánh đồng hoa nữa.
Bình minh ơi, bình minh dấu yêu của em, làm sao để anh biết rằng ngay lúc này đây, tình yêu em dành cho anh kéo mãi đến tận chân trời. Anh có biết những ngày này em nhớ về anh nhiều lắm không? Anh, mùa đông nhớ nắng anh à. Ngoài trời, những hạt mưa tí tách rơi nhẹ bên khung cửa, chúng đang hát ru em, đang uốn mình cất lên những bản tình ca mượt mà, nhẹ nhàng tựa những chú chim non ríu rít chuyền cành khi mùa xuân đến. Anh có nghe không anh? Mưa hỏi em rằng, ai đã khắc vào em nhiều yêu thương ngọt ngào đến thế? Ai đã hoá đôi môi em thành những nụ cười rạng rỡ? Ừm, em cười mãi thôi, em sẽ không trả lời cho mưa nghe về điều đó. Em sẽ giữ chúng cho riêng mình, anh, em.
Bình minh của em. Bình minh có nhớ em nhiều như em nhớ bình minh không nhỉ? Em muốn rằng, nỗi nhớ ấy không được ít hơn nỗi nhớ của em. Nó phải bằng hoặc hơn thế để chúng còn khoả lấp và bao bọc lấy tâm hồn yếu đuối của em khi được có anh trong cuộc đời. Em biết, anh sẽ chẳng bao gờ so đo với em điều ấy bởi tình yêu trong anh về em sẽ như một cánh đồng hoa bạt ngàn thẳng cánh cò bay mãi về phương trời xa. Anh, em rồi chúng ta sẽ dắt tay nhau cùng chạy về phía có ánh mặt trời đang chiếu rọi. Nơi ấy có ánh bình minh, có nụ cười của bầu trời mỗi sớm, chúng sẽ toả lên chúng ta hàng triệu triệu hạt ngọc tinh tuý của cuộc đời phải không anh? Trái tim em bình lặng lắm anh à. Vì trong em nỗi nhớ về anh đã ngự trị trọn mất rồi. Nó đã lan rộng và tràn khắp mọi ngóc ngách tâm hồn em. Em dành thật nhiều giây phút nhỏ nhoi của cuộc sống để hướng về anh, người nắm giữ linh hồn và trái tim em.
Bình minh yêu dấu, nhờ màn đêm ủ ấm anh giùm em. Nhờ gió, nhờ mây gửi đến anh hơi ấm của đôi bàn tay siết chặt níu anh vào lòng.
Ngày mai... mặt trời lại toả sáng nơi xa xa ấy.
Ngủ ngon nhé! Bình minh yêu dấu!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét