Đêm về khuya nghe buốt giá con tim
Nhớ về người mà tôi thầm yêu thương
Giọt lệ rơi trên hai làn má đỏ
Hình bóng em mãi khắc trong tim tôi.
Có những lúc tôi cười ra nước mắt
Em tưởng rằng tôi vui lắm hay sao
Con người em sao vô tình quá vậy
Để tôi cười nước mắt mãi tuôn rơi.
Em biết ko người anh yêu nhất
Chẵng ai khác đó chính là em
Nhưng nào ngờ em lại ko biết
Để mình anh cô đơn chốn này
Có những lúc anh muốn gần em
Nhưng điều đó lại quá xa vời
Ở nơi xa em ơi! có biết
Anh nơi đây vẫn chờ đợi em
Em cứ đi về bên người ấy
Anh nơi đây chẵng cần em bận tâm
Chỉ cần em nhớ chút về anh
Nhớ những nỗi đau mà anh phải gánh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét