kiến thức đời sống

  • Tri thức

27 thg 12, 2010

yêu em

Em có biết ràng kể từ khi gặp em. Anh mới biết rằng tình yêu là một cảm giác quan trọng mà một người có thể có. Anh đã từng nghĩ mình ko thể yêu ai thật lòng và anh thích được một mình. Anh đã từng nghĩ rằng anh là một người độc lập và mạnh mẻ đến nổi anh không cần bất cứ ai bên cạnh để an ủi và chia sẻ. Nhưng sau khi gặp được em, anh chợt nhận ra rằng thái độ của anh về tình yêu thật sự chỉ là sự che đậy những thất vọng của chính anh trong các mối quan hệ. Anh đã dựng nên cho mình một bức tường ngăn cách đến nổi không ai biết được anh cảm nghĩ thế nào. Nhưng sau khi gặp em anh đã không còn có thể che dấu mình được nữa. Cảm xúc đã trở nên rõ ràng và bây giờ anh muốn nói với cả thế giới này một điều mà anh đã biết nhưng anh sẽ phải thừa nhận đó là: Tình yêu là cảm giác quan trọng nhất mà con người có thể cảm nhận trong cuộc đời và anh muốn cảm ơn em vì đã làm cho anh trung thực với chính mình và với mọi người.

Em yêu à!

Em có biết Em có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với Anh không?
Có nhiều lúc anh chợt tỉnh dậy lúc nữa đêm và anh cảm thấy trống rỗng khi nghĩ rằng sẽ như thế nào đây khi em không có ở bên anh. Em không bên anh lúc này và rồi anh tự hỏi nếu em thật sự biết rằng em có ý nghĩa đối với anh nhiều như thế nào thì làm sao có thể tin được em là một phần trong tất cả những cảm xúc của anh. Em là phần sâu sắc nhất trong cuộc sống của anh. Hãy luôn biết rằng anh yêu em nhiều hơn bất cứ điều gì khác trên thế giới này.

26 thg 12, 2010

Nỗi nhớ một ngày buồn

Nếu mất em đời anh thành vô nghĩa
Anh thật lòng muốn tình nghĩa không phai
Như nắng mai bao giờ cũng thức dậy
Như nụ cười ấp đậy mảnh tình son

Như hạnh phúc vẫn còn trong hạnh phúc
Để cuộc đời như một khúc tình ca
Để nỗi nhớ thiết tha vào đêm vắng
Xin đừng làm cay đắng cõi lòng anh

Anh không nói tình anh là biển cả
Mà là bờ cho biển cả mênh mông
Mà là sóng như muôn ngàn con sóng
Vẫn dạt dào ru giấc mộng đời trai

Nắng tắt, mưa phai, tình vay, duyên trả
Biết sao giờ anh đã quá yêu em
Thì yêu em để đêm dài thêm nữa
Thì yêu em để mỗi bữa quên ăn

Để chiếc khăn thấm khô đi dòng lệ
Giọt nước nguồn ngược suối chảy vào tim
Hỡi cánh chim có đi về phương ấy
Gửi chút tình trên mấy dặm đường xa

Gửi thiết tha đi vào vùng thương nhớ
Người yêu người đừng bỏ lỡ người ơi
Dẫu có ở nơi nào đi chăng nữa
Anh vẫn chờ một nửa của đời anh

Anh vẫn chờ dù hạnh phúc mong manh
Trước trái ngang tranh giành của cuộc sống
Trước bão tố mưa giông không ngăn nổi
Nhưng vẫn còn một lối của tình ta

Xin thiết tha cho người anh yêu nhất
Xin mặn mà hơn những ngày đã qua
Xin hạnh phúc đừng xa, xa thêm nữa
Để nửa này gắn một nửa đời em

23 thg 12, 2010

Chuyện tình yêu

Chuyện tình yêu xin đừng giận dỗi
Lỗi lầm gì đâu phải do ai
Không thấy nhau một kẻ thở dài
Người còn lại u hoài đau khổ

Tiếng con tim vọng nơi sâu thẳm
Nỗi lòng nào rối rắm không yên
Giấc mơ đâu buổi sớm hoa viên
Vang vọng tiếng đôi lòng khấn nguyện

Trời hôm nay mây vừa rơi lệ
Suốt một ngày lê bước tìm ai
Tiếng yêu đương xoay mãi từng hồi
Rồi oi ả cồn cào mong đợi

Trót yêu ai đời xây duyên nợ
Nên chữ tình sợ tiếng chia ly
Không còn nhau tình chẳng còn gì
Xin hãy vì yêu ! Đừng tan vỡ

20 thg 12, 2010

Noel này có em

Đã bao mùa noel
Trái tim anh băng giá
Bàn tay nhu hoá đá
Mình một mình đơn côi.

Noel nay khác rồi
Tâm hồn anh xao động
Tay trong tay ấm nóng
Mình với mình sánh đôi.

Vị ngọt đọng bờ môi
Ta trao nhau âu yếm
Hơi thở nồng lưu luyến
Thời gian như ngừng trôi.

Phố thêm rộn tiếng cười
Từng dòng người nô nức
Chúng mình cùng chung bước
Hoà cùng đón noel.

Noel này có em
Mùa xuân anh trở lại
Nguyện cầu cho mãi mãi
Chúng mình luôn bên nhau.

THIÊN THẦN BÉ NHỎ CỦA ANH !

+++ Em có biết rằng anh thường hay trách là: Em không hay quan tâm đến anh bởi vì anh rất quý trọng sự quan tâm của em dành cho anh. Anh sợ đến một ngày nào đó anh không cần nó nữa và sẽ trở thành một người vô cảm trước những gì tốt đẹp em dành cho anh
+++ Em có biết rằng anh rất quan tâm đến em vì anh nghĩ rằng em cần sự quan tâm đó, nhưng có lẽ điều đó đôi khi đã làm em cảm thấy hơi khó chịu. Anh chỉ sợ đến một ngày nào đó anh sẽ lãnh đạm trước những nỗi buồn, sự đau khổ của em vì anh nghĩ rằng em sẽ không cần người để lắng nghe em thổn thức.

+++ Em có biết rằng anh cảm thấy rất buồn khi những tình cảm tốt đẹp của anh, tất cả là dành cho em vì anh nghĩ rằng em biết trân trọng nó. Nhưng một sự thật phũ phàng là anh sẽ phải ngồi trong bóng tối để suy nghĩ lại rằng: em có thật sự cần nó không ? Vì em ạ ! Tình cảm là một cái gì đó cho đi mà không hề đòi trả công, nhưng nó sẽ chết khát khi người ta không biết tưới mát cho nó.

+++ Em có biết rằng anh rất hay lặp lại lời chúc: Your Dreams will become true if you believe in you ! I hope that You are always happy and successful for doing every thing at every where ! I believe in you !” không phải bởi vì anh chẳng còn câu gì để nói, mà...Đó là tất cả những gì anh mong muốn em sẽ có được, đó là những lời chúc chân thành từ tận sâu thẳm trong trái tim ! Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đối với anh đó là sự phấn đấu cả cuộc đời. Anh hy vọng rằng: Mỗi khi em gặp khó khăn, nỗi buồn trong cuộc sống hãy nghĩ tới những dòng chữ này và hãy luôn nhớ rằng anh đang ở bên cạnh em.

+++ Nhưng....anh đã giận em.
Em nghĩ anh thật tàn nhẫn khi viết thư và nói rằng: “Sẽ quên hết mọi thứ và làm lại từ đầu”. Thực ra em có biết rằng: anh đã ngồi thức bao đêm, đã tự tàn nhẫn với chính mình trước khi viết cho em bức thư đó. Và anh chỉ mong muốn rằng sau bức thư đó quan hệ của chúng mình sẽ tốt hơn mà thôi.

+++ Em có biết rằng: Mặc dù có một số chuyện anh rất giận em, nhưng anh đã không cho em giải thích. Có thể em sẽ cho anh thật sự tồi tệ nhưng anh nghĩ rằng nên làm như thế vì sẽ tốt hơn cho cả hai ta.

+++ Em có biết rằng: Khi nhìn em buồn, anh đã rất muốn chạy đến bên em để an ủi em. Nhưng anh đã không làm vì anh nghĩ rằng có thể em không cần sự quan tâm đó.

+++ Em có biết rằng: anh đã phải luôn luôn tự lừa dối anh, luôn luôn cố gắng tươi cười mặc dù con tim đang tự nguyền rủa anh khi biết tình yêu của chúng mình sắp tan vỡ không ?

+++ Em có biết rằng dù anh nói, anh viết như thể là không cần em nữa nhưng sự thực thì ngược lại. Người yêu bé nhỏ của anh àh ! Anh luôn luôn rất trân trọng những giây phút vui vẻ khi chúng mình đùa vui, những giây phút lãng mạn khi chúng mình cùng nhau đi và hàn huyên tâm sự dưới trời lớt phớt mưa bay, những giây phút hứng thú khi chúng mình … ! Đối với anh đó là những quãng thời gian thật đẹp đẽ biết bao.

+++ Hãy tin ở tình yêu, dù nó mang đến sự đau khổ. Chớ khép kín con tim mình. Em có biết rằng: em là người con gái đầu tiên đã anh biết nhớ thương và a rất yêu e. Đó mãi mãi là một hình ảnh đẹp đẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí anh.

+++ Và em có biết rằng...anh vẫn còn rất giận em, bởi vì anh vẫn còn rất nâng niu, trân trọng tình yêu của chúng mình ! Em ạ ! “Thương nhau lắm thì cắn nhau đau”, Người yêu thật sự là người luôn ở bên em ngay cả khi đang rất giận dỗi em.

+++ Anh viết ra những lời này không phải vì bất cứ một mục đích nào cả mà chỉ muốn nói "EM LÀ NGƯỜI CON GÁI ANH YÊU NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY !!!" - Người yêu bé nhỏ của anh ạh.

17 thg 12, 2010

Sự tích Tình yêu

Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.

Hà Nội một đêm bùn!

Đêm Hà Nội đẹp và tấp nập quá nhưng sao anh cứ có cảm giác như đang phảng phất đâu đây một sự trống trải và cô đơn đến lạ lùng.



Đêm nay mọi thứ bỗng trở nên xa lạ quá. Và rồi, lúc này đây, khi chỉ có một mình cô đơn dưới ánh đèn vàng trong căn phòng nhỏ, bất chợt anh nhận ra rằng: tất cả cũng chỉ vì một điều vô cùng giản dị - giản dị đến khó tả "Anh đang nhớ em nhiều, nhiều lắm", một nỗi nhớ nhung khắc khoải trong vô vọng.



Liệu rằng, hạnh phúc có thực sự đến với những ai dám chờ đợi không em…? Hình như trời đổ mưa thì phải? Ngồi đây nghe mưa rơi, anh cảm thấy từng hạt mưa đó cũng như những giọt nước mắt của người con trai khóc cho một mối tình dở dang. Ngoài hiên, mưa vẫn không ngừng rơi, từng hạt, từng hạt mưa rớt xuống đường rồi vỡ tan ra như chưa bao giờ tồn tại, em ơi phải chăng tình em trao anh cũng như mưa?


Em có biết, từ khi quen em, tiếng nói êm ái, ánh mắt dịu dàng, nụ cười ngây ngất của em đã phủ kín trái tim anh. Thời gian dần trôi, và anh biết anh đã yêu em, thật lòng.



Làm sao có thể xây được tòa lâu đài trên bãi cát phải không em? Ước mơ ơi, thôi thì hãy ngủ đi, hãy ngủ yên trong giấc mộng yêu không trọn vẹn ước mơ nhé. Cũng đành phải xem tình yêu ấy như một bức tranh buồn và em như một ảo ảnh trong đời mà thôi. Em à! Đêm nay, trong giấc ngủ của mình, anh xin em hãy cho phép anh một lần được ôm em thật chặt trong vòng tay anh và đặt lên đôi môi em một nụ hôn của tình yêu bất tử, dù chỉ là trong mơ thôi thì cũng làm anh thấy hạnh phúc lắm rồi.


Ngày mai khi tỉnh dậy, anh sẽ cố quên hết, cố chôn chặt tất cả vào đáy sâu trái tim mình. Thời gian sẽ hàn gắn tất cả những vết thương, cho dù vẫn biết đôi khi kỷ niệm sẽ còn tìm về trong ký ức. Nhưng dù sao đi chăng nữa, thì trên con đường đời của mình, anh cũng sẽ luôn chúc em được hạnh phúc và cầu mong em có được một người tình như anh đã yêu e.....Tạm biệt em...Tình yêu của tôi

Sự nghiệp của bạn bị thất bại

Mặc dù đều có sự khác nhau giữa loại công việc, nghề nghiệp, các kỹ năng và lương bổng nhưng hầu hết các nhân viên đều có một vài điểm chung là: Rất sợ bị sa thải.

Nhưng cho dù họ có nỗ lực thế nào đi chăng nữa, nhiều nhân viên đều phải nghe câu mà họ không bao giờ muốn nghe: “Anh (chị) đã có thể nghỉ việc từ hôm nay” ít nhất là một lần trong suốt sự nghiệp của họ. Một số biết rằng, đó có thể là do lỗi của cá nhân họ.

Để không bị hủy hoại sự nghiệp của chính mình, bạn cần tránh 10 thói quen sau:

1. Không đặt kế hoạch trong cuộc sống

Hầu hết những người thành công đều có một kế hoạch cuộc sống cụ thể, dù là họ tự đặt ra trong đầu hay được viết ra đi chăng nữa. Họ đặt ra và thực hiện nó. Theo khảo sát thì gần 80% trong số đó thỏa mãn với cuộc sống của họ, bao gồm các kế hoạch hoạt động cá nhân. “Không có kế hoạch, chúng ta sẽ để thành công rơi vào tay người khác”, McKee (Tác giả cuốn sách career wisdom) nói

2. Không thiết lập các kỹ năng hiện có

Thị trường kinh doanh luôn luôn thay đổi và những yêu cầu của công việc ngày càng cao. Hơn nữa, các công ty đang tìm mọi cách để giảm chi phí đầu tư và tăng tối đa lợi nhuận thu được, bao gồm cả về nguồn nhân lực. Do đó, nếu không cạnh tranh với các đồng nghiệp, nếu không đầu tư và phát triển bản thân, bạn sẽ bị đào thải.

3. Không lường trước kết quả

Những người thành công trong kinh doanh luôn biết rằng họ cần phải dự định trước những gì sẽ xảy ra. Nếu bạn bất chấp mọi điều có thể xảy ra thì dù cho có nỗ lực đến mấy thì bạn cũng thất bại.

4. Không hiểu được giá trị của giao tiếp cá nhân

Có không ít người sai lầm khi nghĩ rằng giao tiếp và liên lạc qua email thực tế đã thay thế nhu cầu nói chuyện trực tiếp với người khác. Họ không nhận ra được tầm quan trọng của việc giao tiếp cá nhân trong thời đại công nghệ như ngày nay. Nhớ rằng, giao tiếp cá nhân chính là một trong những nhân tố quyết định tới sự thành công của người tìm việc.

5. Tin rằng, bạn là người không thể thay thế

Tại nơi làm việc, sẽ không có một “ngôi sao” nào cả. Nếu bạn tự nhận thấy rằng bạn và chỉ bạn mới có thể làm được công việc đó một cách tốt nhất thì chắc chắn bạn - “ngôi sao” sẽ nhanh chóng nguội tắt.

6. Bạn cho rằng bạn biết tuốt

Ngạn ngữ có câu: Hiểu biết là sức mạnh, do đó tự hào rằng mình biết tuốt tất cả mọi thứ có thể sẽ làm bạn nhanh chóng bị lu mờ và chậm trễ, và ít phát triển bản thân. Những người chiến thắng là những người luôn nghĩ rằng những gì mình có là chưa đủ.

7. Thích người khác khen mình

Không ít người muốn người khác khen mình thông minh mà không cần biết họ nói có chân thành hay không. Họ là những người thất bại. Người thành công là những người biết công nhận và chia sẻ thành quả, sự khôn khéo và khả năng của người khác.

8. Không tạo niềm tin với người khác

Những người thất bại là những người luôn muốn được mọi người công nhận thành công của mình mặc dù thành công đó phải nhờ sự giúp đỡ của người khác. Người chiến thắng là những người luôn biết được thành quả họ đạt được là do đâu.

9. Không biết tự phát triển bản thân

Khoe khoang đã xấu, nhưng để các đồng nghiệp trong lĩnh vực biết được những thành công của bạn trong quá trình học và thăng tiến là của người khác thì lại càng đáng xấu hổ hơn. Những người thất bại thường không nhận ra tầm quan trọng của việc để cho người khác biết về thành công của họ, hoặc là họ sẽ khoe thành công của mình theo cách hoàn toàn không thích hợp.

10. Không “nhìn xa trông rộng”

Những người làm kinh doanh chỉ dựa vào trực giác thấy rằng, dù họ đã cố gắng hết sức để làm mọi thứ được hoàn hảo nhưng khi họ vẫn gặp phải những khó khăn và luôn tìm kiếm lời khuyên và chia sẻ của những người bạn, những đồng nghiệp và thậm chí là cả các chuyên gia tư vấn. Những người này thất bại vì không nhìn thấy sự thất nghiệp của mình có thể hoàn toàn xảy ra trong tương lai.

Một chuyện tình cảm động đầy nước mắt

Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng. Đây là một câu chuyện có thực và đầy nước mắt.
1. Mẹ ở quê lên
Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.
Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.
“Khổ đau cay đắng” bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.
Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ chúng ta thôi!”.
Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh có thể tóm lấy cả thân hình mảnh mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo. Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu làm lành, anh thường nhấc bổng tôi lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.
Những thói quen ở nhà quê của mẹ chồng tôi mãi không thể thay đổi. Tôi thích mua hoa tươi bày trong phòng khách, mẹ chồng tôi sau này không nhịn được bảo: “Bọn trẻ các con lãng phí quá, mua hoa làm chi? Nào có thể ăn được như cơm!”.
Tôi cười: “Mẹ, trong nhà có hoa nở rộ, tâm trạng mọi người cũng vui vẻ”.
Mẹ chồng tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng tôi vội cười: “Mẹ, người thành phố quen thế rồi, dần dần mẹ sẽ quen thôi!”.
Mẹ chồng tôi không nói gì nữa, nhưng mỗi lần thấy tôi mang hoa về, bà vẫn không nhịn được hỏi mua hoa mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà chép miệng. Có lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ đi mua sắm về, bà hỏi cái này bao nhiêu tiền cái kia giá bao nhiêu, tôi cứ kể thật, thì bà chép miệng càng to hơn. Chồng tôi véo mũi tôi nói: “Đồ ngốc, em đừng nói cho mẹ biết giá thật có phải đỡ hơn không?”.
Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng lặng trôi những âm điệu không êm đềm.
Mẹ chồng tôi ghét nhất là thấy chồng tôi dậy nấu bữa sáng, với bà, làm đàn ông mà phải vào bếp nấu nướng cho vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?
Trên bàn ăn sáng, mặt mẹ chồng tôi thường u ám, tôi giả vờ không nhận thấy. Mẹ chồng tôi bèn khua bát đũa canh cách, đấy là cách phản đối không lời của bà.
Tôi là giáo viên dạy múa ở Cung thiếu niên, nhảy múa đã đủ mệt rồi, mỗi sáng ủ mình trong ổ chăn ấm áp, tôi không muốn phải hy sinh nốt sự hưởng thụ duy nhất ấy, vì thế tôi vờ câm điếc trước sự phản ứng của mẹ chồng. Còn mẹ chồng tôi thỉnh thoảng có giúp tôi làm việc nhà, thì chỉ làm tôi càng bận rộn thêm.
Ví như, bà gom tất thảy mọi túi nilông đựng đồ và đựng rác trong nhà lại, bảo chờ gom đủ rồi bán đồng nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào cũng toàn túi nilông dùng rồi; Bà tiếc rẻ không dùng nước rửa bát, để khỏi làm bà mất mặt, tôi đành phải lén lút rửa lại lần nữa. Có một buổi tối, mẹ chồng tôi bắt gặp tôi đang lén rửa lại bát, bà đóng cửa phòng đánh “sầm” một cái, nằm bên trong khóc ầm ĩ.
Chồng tôi khó xử, sau việc này, suốt đêm anh không nói với tôi câu nào, tôi nũng nịu, làm lành, anh cũng mặc kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh: “Thế em rốt cục đã làm sai cái gì nào?”.
Anh trừng mắt nhìn tôi nói: “Em không chịu nhường mẹ đi một chút, ăn bát chưa sạch thì cũng có chết đâu?”.
Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ chồng tôi không nói chuyện với tôi, không khí trong gia đình gượng gạo dần. Thời gian đó, chồng tôi cũng sống rất mệt mỏi, anh không biết nên làm vui lòng ai trước.
Mẹ chồng tôi không cho con trai nấu bữa sáng nữa, xung phong đảm nhận “trọng trách” này. Mẹ chồng tôi ngắm con trai ăn sáng vui vẻ, lại nhìn sang tôi, ánh mắt bà trách móc tôi làm không trọn trách nhiệm của người vợ. Để tránh bị khó xử, tôi đành ăn tạm gói sữa trên đường đi làm.
Lúc đi ngủ, chồng tôi hơi buồn trách, hỏi tôi: “Rodi, có phải em chê mẹ anh nấu cơm không sạch nên em không ăn ở nhà?”. Lật mình, anh quay lưng về phía tôi lạnh lùng, mặc kệ tôi nước mắt tủi thân lăn tràn trề.
Cuối cùng, chồng tôi thở dài: “Rodi, thôi em cứ coi như là vì anh, em ở nhà ăn sáng được không?”. Thế là tôi đành quay về ngồi ở bàn ăn ngần ngại mỗi sáng.
Sáng đó, tôi húp bát cháo do mẹ chồng nấu, đột nhiên lợm giọng, mọi thứ trong dạ dầy tống tháo hết ra ngoài, tôi cuống cuồng bịt chặt miệng không cho nó trào ra, nhưng không được, tôi vứt bát đũa (chú thích: người Trung Quốc ăn cháo bằng đũa, không dùng thìa như ở Việt Nam) nhảy bổ vào toa-lét, nôn ọe hết.
Khi tôi hổn hển thở được, bình tâm lại, thấy mẹ chồng tôi đang khóc lóc than thân trách phận bằng tiếng pha rặt giọng nhà quê, chồng tôi đứng ở cửa toa-lét giận dữ nhìn tôi, tôi há miệng không nói được nên lời, tôi đâu có cố ý.
Lần đầu tiên tôi và chồng tôi bắt đầu cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ chồng tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng dậy, thất thểu đi ra khỏi cửa. Chồng tôi hằn học nhìn tôi một cái rồi xuống nhà đuổi theo mẹ.
2. Những tháng ngày tăm tối
Suốt ba ngày, chồng tôi không về nhà, cũng không gọi điện. Tôi đang giận, tôi nghĩ từ ngày mẹ chồng tôi lên đây, tôi đã cực nhục đủ rồi, còn muốn gì tôi nữa? Nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn cứ buồn nôn, ăn gì cũng chẳng thấy ngon, thêm vào đó việc nhà rối ren, tâm trạng tôi cực kỳ tồi tệ. Sau đó, một đồng nghiệp bảo tôi: “Rodi, trông sắc mặt cậu xấu lắm, đi khám bác sĩ xem nào”.
Kết quả khám của bác sĩ là tôi đã có thai. Tôi hiểu ra sáng hôm đó vì sao tôi nôn ọe, trong cảm giác hạnh phúc có xen lẫn chút oán trách, chồng tôi và cả bà mẹ chồng đã từng sinh nở, vì sao họ không hề nghĩ đến lý do ấy? Ở cổng bệnh viện, tôi gặp chồng tôi.
Mới chỉ ba hôm không gặp mặt, chồng tôi đã trở nên hốc hác. Tôi đáng lẽ định quay người đi thẳng, nhưng trông anh rất đáng thương, tôi không nén được gọi anh lại. Chồng tôi nghe tiếng thì nhìn thấy tôi, nhưng làm như không quen biết, trong mắt anh chỉ còn sự căm thù, ánh nhìn ấy làm tôi bị thương.
Tôi tự nói với mình, không được nhìn anh ấy, không được nhìn anh ấy, tôi đưa tay vẫy một chiếc taxi chạy qua. Lúc đó tôi mong muốn làm sao được kêu lên với chồng tôi một tiếng: “Anh ơi, em sắp sinh cho anh một đứa con rồi!” và được anh bế bổng lên, quay tròn hạnh phúc, những cái tôi mơ ước không xảy ra, trên chiếc taxi, nước mắt tôi chầm chậm rơi xuống.
Vì sao một vụ cãi nhau đã làm tình yêu trở nên tồi tệ như thế này? Sau khi về nhà, tôi nằm trên giường nhớ chồng, nhớ đến sự căm thù trong mắt anh. Tôi ôm một góc chăn nằm khóc. Đêm đó, trong nhà có tiếng mở ngăn kéo. Bật đèn lên, tôi nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy đang lấy tiền.
Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì. Anh coi như không có tôi, cầm tiền và sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ anh đã quyết định rời bỏ tôi thật sự. Thật là một người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rạch ròi thế. Tôi cười nhạt vài cái, nước mắt lại “ồn ào” lăn xuống.
Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ suy nghĩ của mình, đi tìm chồng nói chuyện một lần cho rõ. Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ lùng nhìn tôi, bảo: “Mẹ của tổng giám đốc Trần bị tai nạn giao thông, đang trong viện”.
Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi, mẹ chồng tôi đã mất rồi. Chồng tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.
Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng bệch xanh tái lại của mẹ chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời ơi! Sao lại ra thế này? Cho đến tận lúc chôn cất bà, chồng tôi cũng không hề nói với tôi một câu, thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một nỗi thù hận sâu sắc.
Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người khác mới biết đại khái là, mẹ chồng tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía bến xe, bà muốn về quê, chồng tôi càng theo bà càng đi nhanh, khi qua đường, một chiếc xe buýt đã đâm thẳng vào bà…
Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét của chồng, nếu buổi sáng hôm đó tôi không nôn, nếu chúng tôi không cãi nhau, nếu như… trong tim anh ấy, tôi chính là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ anh.
Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở phòng mẹ, mỗi tối anh về nhà nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén tới không thể thở được, muốn giải thích cho anh, muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi, nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại nuốt hết đi những lời định nói. Thà anh đánh tôi một trận hoặc chửi bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.
Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp, chồng tôi về nhà ngày càng muộn. Tôi cố chấp, coi anh còn hơn kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt trong trái tim chồng tôi.
Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu Âu, xuyên qua lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi ngồi đối diện một cô gái trẻ, anh nhè nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã hiểu ra tất cả.
Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào tiệm ăn, đứng trước mặt chồng, nhìn anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng không thể nào nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi, đứng lên định bỏ đi, chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và, anh cũng trân trối nhìn tôi, không hề thua kém.
Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim tôi đang đập thoi thóp, đập thoi thóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận ranh giới tái xanh của cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng thế này mãi, tôi và đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.
Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh dùng cách đó để nói cho tôi biết: Cùng với cái chết của mẹ chồng tôi, tình yêu của chúng tôi cũng đã chết rồi.
Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm về, thấy tủ quần áo bị động vào, chồng tôi quay về lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không muốn gọi điện cho chồng tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải thích mọi chuyện cho anh, giờ cũng đã biến mất hoàn toàn.
Tôi một mình sống, một mình đi bệnh viện khám thai, mỗi lần thấy những người chồng thận trọng dìu vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như vỡ tan ra. Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai đi cho xong, nhưng tôi kiên quyết nói không, tôi điên cuồng muốn được đẻ đứa con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi.
Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi trong phòng khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn nước đặt một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi đã biết tờ giấy viết gì.
Trong hai tháng chồng tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ mũ xuống, bảo: “Anh chờ chút, tôi ký!”. Chồng tôi cứ nhìn tôi, ánh mắt anh bối rối, như tôi.
Tôi vừa cởi cúc áo khoác vừa tự dặn mình: “Không khóc, không khóc…”. Mắt rất đau, nhưng tôi không cho phép nước mắt được lăn ra. Treo xong áo khoác, cái nhìn của chồng tôi gắn chặt vào cái bụng đã nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới, kéo tờ giấy lại, không hề nhìn, ký lên đó cái tên tôi, đẩy lại phía anh.
“Rodi, em có thai à?”.
Từ sau khi mẹ chồng gặp tai nạn, đây là câu đầu tiên anh nói với tôi. Tôi không cầm được nước mắt nữa, lệ “tới tấp” tràn xuống má.
Tôi đáp: “Vâng, nhưng không sao đâu, anh có thể đi được rồi!”. Chồng tôi không đi, trong bóng tối, chúng tôi nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm lấy người tôi, nước mắt thấm ướt chăn. Nhưng trong tim tôi, rất nhiều thứ đã mất về nơi quá xa xôi, xa tới mức dù tôi có chạy đuổi theo cũng không thể với lại.
Không biết chồng tôi đã nói “Anh xin lỗi em!” với tôi bao nhiêu lần rồi, tôi cũng đã từng tưởng rằng tôi sẽ tha thứ, nhưng tôi không tài nào làm được, trong tiệm ăn châu Âu hôm đó, trước mặt người con gái trẻ ấy, ánh mắt lạnh lẽo chồng tôi nhìn tôi, cả đời này, tôi không thể nào quên nổi. Chúng tôi đã cùng rạch lên tim nhau những vết đớn đau. Phía tôi, là vô ý; còn anh, là cố tình.
3. Hận cũ hóa giải, nhưng quá khứ không bao giờ trở lại!
Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng, không ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh bất cứ món quà gì, không nói chuyện với anh.
Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn nhân cũng như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay về phòng ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở phòng mẹ.
Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh vẳng tới tiếng rên khe khẽ, tôi im lặng mặc kệ. Đây là trò anh thường bày ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến, ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh bị làm sao, anh sẽ vươn một tay ra tóm lấy tôi cười ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi yêu anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?
Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào anh cũng mua gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu nhi, từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh.
Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm động tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ máy tính “lạch cà lạch cạch”, có lẽ anh đang yêu đương trên mạng, nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.
Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh chưa hề thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón giây phút này tới. Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt xe, suốt dọc đường nắm chặt bàn tay tôi, liên tục lau mồ hôi trên trán tôi.
Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy vào phòng phụ sản. Nằm trên cái lưng gầy guộc và ấm áp, một ý nghĩ hiện ra trong đầu tôi: “Cả cuộc đời này, còn ai có thể yêu tôi như anh nữa không?”.
Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn theo tôi đi vào, tôi cố nén cơn đau nhìn lại anh một cái nhìn ấm áp. Từ phòng đẻ ra, chồng tôi nhìn tôi và đứa bé, anh cười mắt rưng rưng. Tôi vuốt bàn tay anh. Chồng tôi nhìn tôi, mỉm cười, rồi, anh chậm rãi và mệt mỏi ngã dụi xuống. Tôi gào tên anh… Chồng tôi mỉm cười, nhưng không thể mở được đôi mắt mệt mỏi…
Tôi đã tưởng có những giọt nước mắt tôi không thể nào chảy vì chồng nữa, nhưng sự thực lại khác, chưa bao giờ có nỗi đau đớn mạnh mẽ thế xé nát thân thể tôi.
Bác sĩ nói, phát hiện chồng tôi ung thư gan đã vào giai đoạn cuối cùng, anh gắng gượng cho đến giờ kể cũng đã là kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện ung thư khi nào? Bác sĩ nói năm tháng trước, rồi an ủi tôi: “Phải chuẩn bị hậu sự đi!”.
Tôi mặc kệ sự can ngăn của y tá, về nhà, vào phòng chồng tôi bật máy tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt. Bệnh ung thư gan của chồng tôi đã phát hiện từ năm tháng trước, những tiếng rên rỉ của anh là thật, vậy mà tôi nghĩ đó là…
Có hai trăm nghìn chữ trong máy tính, là lời dặn dò chồng tôi gửi lại cho con chúng tôi: “Con ạ, vì con, bố đã kiên trì, phải chờ được đến lúc nhìn thấy con bố mới được gục ngã, đó là khao khát lớn nhất của bố… Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có rất nhiều niềm vui hoặc gặp nhiều thử thách, giá như bố được đi cùng con suốt cả chặng đường con trưởng thành, thì vui sướng biết bao, nhưng bố không thể.
Bố viết lại trên máy tính, viết những vấn đề mà con có thể sẽ gặp phải trong đời, bao giờ con gặp phải những khó khăn đó, con có thể tham khảo ý kiến của bố…
Con ơi, viết xong hơn 200 nghìn chữ, bố cảm thấy như đã đi cùng con cả một đoạn đời con lớn. Thật đấy, bố rất mừng. Con phải yêu mẹ con, mẹ rất khổ, mẹ là người yêu con nhất, cũng là người bố yêu nhất…”.
Từ khi đứa trẻ đi học mẫu giáo, rồi học Tiểu học, Trung học, lên Đại học, cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh đều viết hết.
Chồng tôi cũng viết cho tôi một bức thư:
“Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh phúc lớn nhất đời anh, tha thứ cho những gì anh làm tổn thương em, tha thứ cho việc anh giấu em bệnh tình, vì anh muốn em giữ gìn sức khoẻ và tâm lý chờ đón đứa con ra đời…
Em yêu dấu, nếu em đang khóc, tức là em đã tha thứ cho anh rồi, anh sẽ cười, cảm ơn em đã luôn yêu anh… Những quà tặng này, anh sợ anh không có cơ hội tự tay tặng cho con nữa, em giúp anh mỗi năm tặng con vài món quà, trên các gói quà anh đều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng quà rồi…”.
Quay lại bệnh viện, chồng tôi vẫn đang hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó bên anh, tôi nói: “Anh mở mắt cười một cái nào, em muốn con mình ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp nằm trong lòng bố…”.
Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm cười. Thằng bé vẫn nằm trong lòng bố, ngọ nguậy đôi tay hồng hào bé tí xíu. Tôi ấn nút chụp máy ảnh “lách tách”, để mặc nước mắt chảy dọc má…

8 thg 12, 2010

ban gai

Có bạn gái xấu là bất tài. Có bạn gái đẹp là bất an. Có bạn gái giỏi hơn là bất xứng. Có bạn gái dốt là bất hủ. Có bạn gái dữ là bất hạnh. Bị bạn gái chê là bất lực. Bị bạn gái ghen là bất bình. Đánh bạn gái là bất nhân. Lén bạn gái đi uống bia ôm là bất trung. Vì bạn gái bỏ bạn là bất nghĩa. Vì bạn bỏ bạn gái là bất tin. Tin bạn mà mất bạn gái là bất cẩn. Bạn gái giận chỉ uống nước trừ cơm là bất bạo động. Bạn gái đánh mà ko chạy là bất túc. Lời bạn gái dạy là bất tử. Cãi lời bạn gái là bất kính

3 thg 12, 2010

Ý nghĩa của số lượng hoa Hồng:

Hoa Hồng: Tỏ lòng ái mộ, tỏ sự hạnh phúc vinh dự.
*
Hoa Hồng Gai: Tỏ lòng tốt.
*
Hoa Hồng Đỏ: Một tình yêu mảnh liệt và đậm đà, tỏ sự hạnh phúc vinh dự.
* Hoa Hồng Baby: Tình yêu ban đầu.
*
Hoa Hồng bạch: Ngây thơ duyên dáng và dịu dàng, Tình yêu trong sáng và cao thượng.
*
Hoa Hồng Nhung: Tình yêu say đắm và nồng nhiệt.
*
Hoa Hồng Vàng: Một tình yêu kiêu sa và rực rỡ. (Đôi khi có ý nghĩa tình yêu sút giảm và sự phản bội, tỏ ý cắt đứt quan hệ).
*
Hoa Hồng Phớt: Bắt đầu một tình yêu mơ mộng.
*
Hoa Hồng Đậm: Người đẹp kiêu kì.
*
Hoa Hồng Thẩm: Tình yêu nồng cháy.
*
Hoa Hồng Cam: Tình yêu hòa lẫn với ghen tuông.
*
Hoa Hồng Viền Trắng: Tình yêu kín đáo, sâu sắc, sẵn sàng hy sinh cho người mình yêu
*
Hoa Hồng Phấn: Sự trìu mến.
*
Hoa Hồng Tỉ Muội: Khi được tặng, nếu là bạn trai thì cần hiểu rằng: Bạn là một đứa em ngoan.




1 hoa hồng: Trong trái tim anh chỉ có mình em
*
2 hoa hồng: Thế giới này chỉ có hai chúng ta
*
3 hoa hồng: Anh yêu Em
*
4 hoa hồng: Đến chết anh cũng không đổi lòng
*
5 hoa hồng: Yêu em tự trái tim
*
6 hoa hồng : Hãy tôn trọng nhau, yêu nhau và tha thứ cho nhau
*
7 hoa hồng : Anh luôn thầm yêu trộm nhớ em
*
8 hoa hồng: Cảm ơn sự quan tâm khích lệ của em
*
9 hoa hồng: Anh yêu em mãi mãi
*
10 hoa hồng: Tình đôi ta thập toàn thập mỹ
*
11 hoa hồng: Thế gian này chỉ có mình em
*
12 hoa hồng: Tình yêu của anh nối dài theo năm tháng
*
13 hoa hồng: Hãy giữ lấy tình hữu nghị
*
14 hoa hồng: Tượng trưng sự kiêu ngạo
*
15 hoa hồng: Anh có lỗi với em
*
16 hoa hồng: Tình yêu đầy sóng gió
*
17 hoa hồng: Tình tan vỡ không gì cứu vãn
*
18 hoa hồng: Chân thành và trong sáng
*
19 hoa hồng: Hãy nhẫn nại và chờ đợi
*
20 hoa hồng: Anh yêu em bằng cả trái tim
*
21 hoa hồng: Một tình yêu chân thành
*
22 hoa hồng: Cầu mong em gặp may
*
25 hoa hồng: Cầu chúc em hạnh phúc
*
30 hoa hồng: Hãy tin vào duyên số
*
36 hoa hồng: Lãng mạn
*
40 hoa hồng: Thà chết không xa nhau
*
50 hoa hồng: Không hẹn mà gặp
*
99 hoa hồng: Không bao giờ phai nhạt
*
100 hoa hồng: Anh yêu em trăm phần trăm
*
101 hoa hồng: Yêu... yêu em vô cùng
*
108 hoa hồng: Em sẽ lấy anh nhé
*
365 hoa hồng: Ngày nào anh cũng nghĩ đến em
*
999 hoa hồng: Mãi mãi đắm say
*
1001 hoa hồng: Mãi mãi bên nhau!

Đêm buồn

Đêm về khuya nghe buốt giá con tim
Nhớ về người mà tôi thầm yêu thương
Giọt lệ rơi trên hai làn má đỏ
Hình bóng em mãi khắc trong tim tôi.
Có những lúc tôi cười ra nước mắt
Em tưởng rằng tôi vui lắm hay sao
Con người em sao vô tình quá vậy
Để tôi cười nước mắt mãi tuôn rơi.
Em biết ko người anh yêu nhất
Chẵng ai khác đó chính là em
Nhưng nào ngờ em lại ko biết
Để mình anh cô đơn chốn này
Có những lúc anh muốn gần em
Nhưng điều đó lại quá xa vời
Ở nơi xa em ơi! có biết
Anh nơi đây vẫn chờ đợi em
Em cứ đi về bên người ấy
Anh nơi đây chẵng cần em bận tâm
Chỉ cần em nhớ chút về anh
Nhớ những nỗi đau mà anh phải gánh