1.Chàng ngốc nói chữ
Một chàng ngốc nọ là chồng chưa cưới của cô gái thứ hai trong gia đình có ba chị em nọ. Một hôm chàng đến nhà, cô em út ra chào và nói:
- Toạ sàng yến phu lang. (Mời chàng ngồi bàn tiệc)
Nghe câu nói văn hoa Hán tự đó, chàng chẳng hiểu gì, ở lâu sợ mất thể diện nên ngốc ta luống cuống chào về.
Lần sau trong một đêm trăng, ngốc lại đến thăm người yêu, nhưng lần này không dám đi ngả trước, lại lẻn ngả sau. Bất ngờ gặp lúc ba chị em đang tắm ngoài giếng. Nghe tiếng ba chị em cười khúc khích, chàng lén nhìn thấy cô út chỉ vào mình mà khoe rằng:
- Bạch bạch như phấn trang. (Trắng như thoa phấn)
Cô thứ hai lặp lại động tác của cô út mà nói:
- úc úc như hình quy. (Hình tựa mu rùa)
Cô chị cười:
- Hắc như côn lôn. (Ðen như quả núi)
Nghe được câu nói trên, ngốc lẩm nhẩm đọc đi đọc lại cho thuộc, bụng nghĩ rằng đó là những câu ẩn ý cao siêu cần phải ghi nhớ. Rồi chàng hớn hở ra về.
Lần thứ ba, ngốc ra hăm hở đến lại nhà người yêu. Cô út ra chào mời:
- Toạ sàng yến phu lang.
Ngốc chỉ ngay vào cô út mà rằng:
- Bạch bạch như phấn trang.
Cô út toát mồ hôi, không hiểu sao hôm nay chàng ta lại ăn nói "văn hoá" đến như vậy. Cô ngượng ngùng rút lui để người yêu của ngốc ra tiếp. Thấy chàng, cô thứ hai mở lời âu yếm hỏi:
- Phu quân như hà ti?
Ngốc làm bộ sành sỏi trả lời:
- Hà ti chi mà hà ti. - úc úc như hình quy.
Nghe vậy, cô ta thẹn đỏ mặt, nguây nguẩy bước vào. Cô chị thấy tình thế có vẻ căng thẳng, muốn giảng hoà, chạy ra cản ngăn ngốc:
- Thôi, dượng bất mật ngôn. (Dượng nói không ngọt ngào)
Ngốc lại chỉ vào chị tỉnh bơ nói:
2.Sợ vợ đẻ
Có một anh thấy chó đẻ dữ lắm, tới nhà ai có chó đẻ thì phải cầm gậy, phòng nó cắn. Một hôm vợ đẻ, anh ta nghĩ rằng chắc người đẻ cũng dữ như chó đẻ, nên anh ta không dám bén mảng đến chỗ vợ nằm, luôn luôn có cái gậy để bên cạnh phòng khi bất trắc, Tránh mãi cũng không được, một lần chị vợ gọi anh ta mang cơm vào. Anh ta sợ quá, một tay cầm gậy một tay cầm bát
cơm, lấm lét bước vào. Chị vợ trông thấy điệu bộ như vậy, liền nhăn răng ra cười. Anh ta thấy thế, tưởng vợ sắp cắn, vội vứt cả gậy, cả bát cơm, bỏ chạy mất.
3.Tính hay quên
Có anh chàng tính hay quên, chẳng làm ăn gì được cả. Vợ buồn bực lắm mới bảo:
- Bây giờ không nhẽ lại cứ ngồi đó mà ăn không mãi, phải đi tìm nghề nghiệp gì, không thì lên rừng đốn củi về đun cũng đỡ mất tiền mua, chứ ai lại ở dưng thế?
Anh ta nghe lời vợ, vác do vào rừng kiếm củi. Lúc đi vợ dặn:
- Tính hay quên như thế thì phải cho cẩn thận! Có con dao đấy, đừng để mất đi!
Giữa dường, anh ta mót đại tiện, xuống ruộng cắm dao bên cạnh rồi ngồi ỉa, nhưng cái nón sau lưng quên không bỏ ra, nên ỉa vào cả nón. ỉa xong đứng dậy, trông thấy dao, nhưng lại không nhớ đó là dao của mình.
Tưởng ai bỏ quên, mừng quá reo lên:
- A! A! A! Bố đứa nào bỏ quên con dao, ông bắt dược.
Nhảy nhót thề nào đụng phải cái nón đeo sau lưng, ngoảnh lại nhìn, thấy nón đầy những phân.
Anh ta giận quá chửi váng lên:
- Tiên nhân cha đứa nào ỉa cả vào nón ông nhé!
4.Chả có con nào nhỏ
Một anh tuy đã có vợ và có con ba bốn tuổi, nhưng tính vẫn tham ăn. Một hôm, anh ta ra đồng kiếm được mấy con cá đem về đốt lửa ngồi nướng.
Giữa lúc ấy, thằng con anh ta đói đang khóc quấy mẹ. Nhân trông thấy chồng nướng cá, mẹ nó dỗ:
- úi chà! Con cá vàng không? Nín đi rồi bố cho.
Thằng bé nín ngay, nhưng anh ta gắt:
- Vàng gì? Có phải nghệ đâu mà vàng!
Thằng bé lại khóc. Mẹ nó dỗ:
- Nín đi, kìa trông cá béo quá kìa! Nín đi rồi bố cho.
Thằng bé lại nín. Anh ta cau mặt:
- Cá đấy chứ có phải thịt đâu mà béo mấy chả béo!
Thằng bé lại giãy nảy lên khóc. Mẹ nó dỗ mãi không nín đành phải chỉ vào gắp cá nói:
- Nín đi rồi bố xem con nào nhỏ bố cho một con.
Nhưng anh chồng quát:
- Ba con bằng nhau, chả có con nào nhỏ cả.
5.Cái gì không xài nó dài ra
Một vị tu sĩ ngồi chờ tại phòng hớt tóc. Bởi ông tới trước, nên khách kia vừa xuống thì đến phiên ông lên nghế ngồi. Anh thợ hớt tóc vừa giũ khăn định choàng, bỗng vị tu sĩ nói một câu mở đề, để cho thấy mình là tay có trí: "Nè anh thợ! Có phải là cái gì mình không xài thì nó mọc dài ra hoài, phải không hử?" ý ông muốn ám chỉ tóc râu vô dụng mà vẫn mọc.
Nhưng anh thợ lại nghĩ khác, nên một tay cầm khăn quên giũ, một tay ôm bụng cười dài, cười ngoặt ngoẹo đến bủn rủn tay chân không làm gì được.
Vị tu sĩ phát cáu:
- Tôi nói có gì lạ mà anh cười dữ vậy. Hớt đi chứ!
- Thưa thầy tha lỗi - anh thợ thưa - nghe thầy nói, con bỗng nhớ thầy là người tu hành, không xài, ắt nó dài lắm!
Vị tu sĩ biết lỡ lời, đỏ mặt, nói để che sượng: "ý cài anh nầy, khéo nghĩ tầm bậy tầm bạ không lo mần việc. Ai nói vậy! Hớt lẹ đi không?".
6.Cô dâu thử tài chú rể
Tối động phòng, cô dâu đóng cửa buồng, không cho chú rể vào, ra một vế câu đối đối, bảo đối được, mới mở cửa. Cô dâu đọc:
- Hang Thiên Thai, then khoá động đào, đóng chặt lại kẻo chàng Lưu quen lối cũ.
Cô dâu đã dùng điển "Lưu thần nhập Thiên Thai" để ra câu đối. Thật gay go!
Nhưng chú rể không phải tay vừa dùng luôn điển "Bái Công nhà Hán dẫn quân vào cửa Hàm Cốc", đối lại:
- Cửa Hàm Cốc, lỏng khuôn tạo hoá, mở toang ra, cho ông Bái dẫn quân vào.
Cô dâu chịu là đối giỏi và mở toang ngay cửa ra để đón chú rể vào.
7.Làm theo bố vợ
Có anh chàng kia, tính rất khù khờ. Biết thế nên trước khi anh ta đi làm rể,, mẹ anh ta đã dặn dò cặn kẽ:
- Thấy bố vợ làm gì thì con phải làm theo, chớ đừng hếch mắt lên mà nhìn, người ta cười cho, nghe không?
Nhớ lời mẹ dặn, một hôm bố vợ đang cuốc đất, anh ta chạy lại đỡ lấy cuốc nói:
- Thầy để con làm cho.
Ông bố vợ vui vẻ trao cuốc cho rồi đi trồng chuối. Thấy thế anh ta lại vứt cuốc , lật đật chạy theo và cũng bảo để đó anh ta làm cho.
Lần này ông bố vợ không nói gì cả, bỏ đi đốn tre. Anh ta lại chạy theo giật lấy dao. Bực mình vì anh con rể giành mất việc mà chẳng làm xong việc gì, ông ta bỏ về nhà. Dọc đường cái khăn bịt đầu vướng phải cành tre, ông ta cũng không buồn nhặt, cứ thế đi. Anh con rể không có khăn cũng vội cởi ngay áo treo lên cành tre, rồi tất tả chạy theo bố vợ về.
Về đến nhà, ông ta hầm hầm chạy vào buồng vợ sinh sự với vợ:
- Ðồ ngu! Chọn thế nào mà lại vớ phải một thằng rể điên. Sáng nay chẳng làm được việc gì với nó cả!
Hai vợ chồng cãi nhau rồi ông ta đạp cho vợ một đạp.
Anh rể vừa hộc tốc chạy về, thấy thế cũng co cẳng đạp cho mẹ vợ thêm một đạp nữa ngã lăn kềnh.
8.Rèn của quí
Một hôm đang buổi trưa, cồng đòi nọ kia, vợ không chịu. Chồng cáu, vừa bỏ đi vừa bảo: "Ðược rồi, không cho ông, ông cắt quách đi cho mà xem".
Anh ta ra đồng kiếm một con lươn to, cắt hai khúc nắm trong tay, về bảo vợ:
- Khéo làm bộ, tao cắt rồi đây này. Từ nay thì ông đếch cần.
Chị vợ tưởng thật nằm lăn ra khóc hu hu. Chồng lại dỗ:
- Ai bảo! Thôi nín đi, đã thế này thì tôi đi rèn lại vậy. Nhưng từ nay đừng có mà gàn bướng nữa nhé.
Nói xong, anh ta mặc quần áo sang làng khác chơi một buổi rồi về:
- Gớm, khó khăn quá, đau bỏ mẹ, nhưng cũng rèn lại được rồi mẹ mi ạ!
Vợ mừng quá bảo:
- Ðâu, đâu, đưa tôi xem, hết bao nhiêu tiền? Nhà hãy thử xem có chắc không?
- Âý chết, mất ba quan tiền đấy, mới rèn mà thử nó bong ra thì bỏ mẹ. Chả chơi.
Nhưng anh vẫn thử. Ðang cơn thích thú, chị vợ nũng nịu:
- Sao không bỏ thêm ba quan nữa mà cạp thêm vào!.
9.Chẳng phải tay ông
vợ anh nọ đi vắng, ở nhà trời mưa, có cái váy vợ phơi ở sân, anh ta quên mất, để mưa ướt cả. Khi vợ về, vợ mắng cho một trận nên thân,.
Anh bên cạnh thấy thế mới lẩm bẩm:
- Mẹ kiếp, chẳng phải tay ông!...
Chẳng may, vợ anh ta nghe tiếng, chạy đến trợn mắt hỏi dồn:
- Phải tay ông thì ông làm gì hử?... Ông làm cài gì hử?...
Anh này luống cuống:
- Phải tay ông thì ông... cất trước lúc trời mưa chứ còn làm gì nữa!
10.Sợ vỡ mật
Hai người cùng sợ vợ, lâu ngày thành bệnh, một người khạc ra đờm đỏ, một người khạc ra đờm xanh. Họ rủ nhau đi tìm thầy chạy chữa. Thầy bảo:
- Ðờm đỏ, may còn hi vọng, chứ đờm xanh thì chịu, không sao chữa được nữa.
Nên vè mà lo hậu sự đi thôi.
Cả hai cùng hỏi thầy:
Sao đờm xanh, đờm đỏ lại khác nhau như thế?
Thầy nói:
- Ðờm đỏ tự phổi ra, hoạ còn có phương cứu chứa, chứ đờm xanh là mật vỡ mất rồi, còn chữa thế nào cho lành được.
11.Ăn mất rồi
Anh chàng kia đã lấy phải người vợ hay ghen, lại còn rước một cô vợ lẽ nữa về.
Vợ cả, muốn giữ chồng, đêm đêm nhốt vợ lẽ vào buồng, rồi bắc chõng ngủ ngay trước cửa.
Anh chồng tức quá, Một đêm, tưởng vợ cả đã ngủ say, anh ta liền chui qua gầm chõng vào.
Vợ cả nghe tiếng động, trở dậy đốt đèn đi soi. anh ta sợ quá tụt ngay xuống gậm giường vợ lẽ ngồi. Chẳng may, vợ cả soi thấy, mới hỏi:
- Ngồi làm gì chồm chỗm ở đấy?
Anh ta túng thế đáp liều:
Ngồi ỉa, chứ ngòi làm gì nữa!
- ỉa chứ cứt đâu?
- Cứt ăn mất rồi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét