Cuối thu rồi em có còn không?
Hương phảng phất xót xa miền thương nhớ
Gió lạnh len giữa từng lớp áo
Xòe tay ngửa mặt chẳng thấy em…
Em đi rồi trốn cái lạnh của Đông
Để mình tôi với gió mùa buốt giá
Chẳng còn em con đường quen chợt lạ
Lại riêng tôi với nỗi nhớ đi về
Em đến và đi như định mệnh thời gian
Em trở lại cũng là chu kỳ ấy
Ngày trở lại tôi chẳng là tôi nữa
Nhưng vẫn nhớ ngắm em mỗi độ thu về
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét