Nhà lão ba đời nghèo xơ xác. Đến đời con lão là đời thứ tư. Xưa có câu: "Không ai giầu ba họ, không ai khó ba đời". Lão nghĩ: Vợ chồng lão là khổ đời chót rồi nên thể nào đời con lão cũng sẽ giầu. Thế nên lão không thèm bàn với vợ mà nhất quyết đặt tên ba thằng con trai lão là CẦN - PHẢI - SƯỚNG.
Ba thằng con trai lão tư chất cũng bình thường. Cho đi học thì điểm cũng chỉ trung bình. Hết lớp 12 là trượt đại học tuốt. Nói của đáng tội là nếu chúng đậu đại học thì nhà lão cũng chả có tiền cho chúng đi học. Thế nên mụ vợ lão hay nói vụng với mấy bà hàng xóm là: con mụ nếu thi không đậu thì chết với mụ còn nếu đậu thì mụ chết với nó. Cuối cùng chả biết may quá hay rủi quá mà chẳng thằng nào được quá 10 điểm cả.
Ba thằng con lão sinh cách nhau năm một. Khi thằng thứ ba ra đời đã có kẻ độc miệng nói: "Tam nam bất phú...". làm lão điên đầu.
Thằng cả ra Hà nội làm thuê, vất vả lam lũ với cái nghề thợ vôi vữa. Thằng hai theo chân anh loanh quanh thế nào cũng kiếm được cái nghề đi giao chai gas. Vợ chồng lão bán hai con lợn mua lại cho nó cái xe máy tàu rách 3 triệu đồng để nó đi đưa hàng. Mỗi thằng thứ ba tính khí khác người. Nó chẳng chịu đi đâu và làm gì hết.
Rồi anh em chúng nó cứ lớn ngỗng lớn nghễnh lên trong cái sự nghèo hèn. Một bữa thằng út đòi đi chơi. Đi đâu?mẹ nó hỏi. Con đi bụi xuyên việt bằng xe đạp với bạn bè. Đi bụi không phải tiền chắc? Lão lừ mắt quát. Con mổ lợn có ba trăm ngàn rồi, mỗi tội toàn tiền lẻ thôi. Vợ lão bảo: thôi cho mày đi, ở nhà tốn cơm, người ta bảo đi ngày đàng học sàng khôn. May ra mày biết thương bố mẹ như hai thằng anh.
Thằng út đi nửa tháng thì nó điện về cho bố mẹ là nó đã xin được việc làm ở một tỉnh miền nam. Con làm nhân viên điều hành taxi, lương tháng 2 triệu. Nghe tiền triệu là mẹ nó mắt sáng lên hãnh diện, mụ đi khoe với hàng xóm ầm ĩ là con trai mụ thông minh lắm, tài giỏi lắm, thoáng cái đã lên đến chức "nhân viên điều hành". Lương bổng thế tết này nó về chắc nhà có món tiền to.
Niềm tự hào của mụ chưa kịp tắt thì lại chính thằng út gọi điện về nói nó muốn lấy vợ. Nghe điện mà mụ đánh rơi luôn cái rá gạo xuống đất. Trời ơi là trời, con ơi là con, ngu hết cả đường ngu, chỉ được cái máu mê giống bố. Thoáng cái đã đòi lấy vợ rồi thì đến khoai cũng chả có để nuôi con ấy chứ. Đêm. Giận con, hai vợ chồng lão quay lưng vào nhau thở dài thườn thượt. Hóa ra cái thằng SƯỚNG nó lại SƯỚNG kiểu đấy mới tệ.
Một tuần sau thằng SƯỚNG dẫn vợ về quê. Nó nói vợ con và con làm cùng một chỗ. Giờ bỏ việc rồi về đây. Thầy u có tổ chức vài mâm mời họ hàng thì mời, chúng con có đủ tiền và chúng con đã đăng ký kết hôn. Rồi chúng mày bám váy mẹ mày để sống à? Lão trừng mắt hỏi cả hai đứa. Không, bọn con cưới xong là đi Hà Nội kiếm việc ngay. Việc gì, mày tưởng kiếm việc dễ lắm đấy hẳn? Hai thằng anh mày chăm chỉ, khỏe mạnh thế mà ăn rồi mỗi tháng cũng chỉ được lĩnh có ngót triệu bạc chứ cái tạng loẻo khoẻo như mày thì ai người ta mướn, lại còn đèo thêm con vợ ốm nhách này nữa, ăn đâu, ở đâu? Hai đứa chỉ nhăn răng cười.
Con dại cái mang, vợ chồng lão đành mặt thớt đi mời họ hàng đến ăn bữa cơm mừng cháu thành gia thất. Tuy làng xóm nghèo nhưng con đầu cháu sớm nên ai cũng ghé qua, ăn hay không ăn cũng có cái phong bì mừng. Đêm. Thằng SƯỚNG quỳ xuống lạy bố mẹ nó xin toàn bộ số tiền mừng đám cưới để đem đi Hà Nội xin việc.
Bực thì bực, nhưng thương con, vợ chồng lão sau khi trừ mọi chi phí còn lại khoảng bảy triệu, đáng ra mua cho chúng nó cái giường, cái tủ gỗ xoan thì cho tất chúng. Hai thằng anh cũng góp nhau gia vốn cho em mỗi đứa một triệu. Chúng nó còn một triệu. Tổng cộng là hai đứa dắt lưng được mười triệu lên đường.
Bẵng đi tám tháng không tin tức. Hai thằng anh cũng không biết vợ chồng nó biến đi đâu, thì bữa đó một chiếc xe con pin pin và đỗ xịch trước cửa nhà lão. Lão giật thót mình. Chết cha, không biết thằng con lão có đứa nào dính dáng đến công an không. Lão í ới gọi vợ.
Từ trong xe một người sang trọng bước ra. Ai như thằng SƯỚNG con lão rồi tiếp đến cửa kia mở và đúng là con vợ nó rồi, váy áo, người ngợm nõn nà.
Hai vợ chồng thằng SƯỚNG đã hóa thân hoàn toàn. Mẹ nó hỏi: chúng mày có trộm cướp gì không mà nhanh có tiền vậy hả? Không phải muốn giầu là làm gì cũng được miễn là giầu đâu đấy. Lão chẳng nói gườm gườm nhìn người lái xe đang đi vào. Con chào cụ. Cụ khỏe không ạ? Tiền xe bao nhiêu ?- Lão hỏi . Lão quá rành sự thất thường của thằng con. Anh lái xe cười: Nhiều lắm ạ. Cụ không trả được đâu. Vợ chồng Sếp trả con hàng tháng rồi hà hà....
Vợ chồng thằng SƯỚNG cứ nhìn bố mẹ rồi lại nhìn nhau cười, cuối cùng con vợ bảo: Kỳ này bọn con về đưa bố mẹ ít tiền tiêu và đo lại vuông đất nhà mình, sang năm thầy được tuổi, xây lại cái nhà. Chúng con dự tính tầm độ năm trăm triệu. Mày bốc cát sông Hồng luyện vàng à mà nói bộn tiền như vậy? mẹ nó chửi. Cái nhà này dột cứ kệ đấy, tao không vào tù thăm nuôi chúng mày được đâu.
Thằng SƯỚNG thở dài: Khổ quen rồi, sướng không chịu được! Thôi em đi chợ mua thức ăn về làm cơm chén cái đã rồi tính sau. Thầy u yên tâm. Con làm ăn đàng hoàng chân chính. Giờ con ngủ cái đã. U giúp vợ con nấu cơm.
Lão thấy khó nghĩ. Cái thằng này tính nó thế, muốn nói gì, nói khi nào tự nó nói chứ cạy cũng chẳng ra. lão thấy lo cho sự giầu xổi của nó. Thế nên lão pha ấm chè xanh đặc, vác cái chõng ra gốc cây bưởi giữa vườn, chờ khi anh lái xe đưa vợ nó đi chợ về quang quáng tiếng gà và lặc lè rau củ, thì kéo anh lái xe ra vườn uống nước.
- Thằng con tôi nó làm gì anh?
- Dạ, vợ chồng Sếp là chủ hãng taxi lớn nhất Hà Nội đấy ạ.
- Anh đùa. Thế hãng đó có mấy cái xe?
- Gần 60 chiếc ạ.
- Hả?
- Vâng, tương lai sang năm sẽ đạt 100 xe. Cụ có con trai và con dâu tài giỏi lắm. Kỳ này cụ lên Hà nội chơi một chuyến nhân thể tham quan cơ ngơi của anh chị ấy.
- Thế mỗi cái xe bao nhiêu tiền hả anh?
- Khoảng hai đến ba trăm triệu.
Lão nhẩm tính. Thế ra con lão đang có tài sản đến gần hai chục tỷ. Nghe mà lạnh cả người. Không biết nó giết ai ra mà có ngần ấy tiền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét