kiến thức đời sống

  • Tri thức

26 thg 10, 2010

thơ tình yêu

Yêu em nhiều nhưng anh mãi lặng thinh
Sẽ không nói sợ thêm lần thất bại
Trái tim yêu em dù điện phân vẫn vậy
Như trái đất không tròn nhưng trái đất xoay!

ánh mắt của em

Mắt em là cả dòng sông
Thuyền anh lướt nhẹ bềnh bồng say sưa
Mắt em là những hạt mưa
Cho anh tắm mát những trưa oi nồng

Mắt em là cả mùa đông
Anh đem tuyết rải khắp đồng trắng xinh
Mắt em là cả hành tinh
Chỉ anh duy nhất được nhìn thấy em

Mắt em là chiếc giường êm
Cho anh ngủ mãi suốt đêm yên lành
Mắt em ngời sáng long lanh
Cho anh đắm đuối không đành rời xa.

Vì sao mắt, em yêu buồn vời vợi
Trong đáy sâu chẳng còn có bóng anh
Chút trang điểm hồng lên thêm phần tủi
Lặng lẽ cười nhẹ vuốt mái tóc xanh

Tôi nằm mơ, một giấc mơ bình dị
Có anh em và tình nghĩa vợ chồng
Buổi sáng thức mà em còn say ngủ
Trán thơm nồng tan loãng với hư không

Hình như muộn, trễ rồi em yêu ạ
Chỉ là mơ chút hạnh phúc bâng quơ
Vội ghi chép thành bài thơ trên giấy
Chẳng còn tâm dòng chữ chợt hững hờ

Tôi cúi xuống để hôn em lần cuối
Trời lạnh căm hay em chẳng còn yêu
Thôi thì nhận như thay lời từ giã
Nắng nhạt rồi chiều ngơ ngác cô liêu
Bài 1

Lãng tử vo danh đời cô độc
Đào mồ chôn chặt mộng yêu thương
Trái tim băng giá xin đừng nhớ
Một đời xin chẳng dám yêu ai

Bài 2

Một mai ta chết trong rừng thẳm
Ai người gục đầu trước mộ ta
Tóc xanh ai quấn vành khăn trắng
Một đời lãng tử mộng yêu thương

Bài 3

Giai nhân cất bước không trở lại
Hoa kiếm vô tình đành bỏ không
Hận kiếp vô danh đời lãng tử
Vô tình để mặc lệ ai rơi
Chưa một lần dám gọi em bằng hai tiếng Em yêu
Nhưng anh biết mình yêu em nhiều lắm
Khi hai đứa ở hai nơi xa thẳm
Tình yêu chưa định hình, nỗi nhớ bỗng chông chênh!!

Có lúc anh thấy rằng hạnh phúc quá mong manh
Sợ gió lãng du cuốn trôi chút tình em trao gửi
Sợ cái nắng say làm tim anh thay đổi
Sợ giọt mưa buồn nhòa lệ mắt em tôi

Anh biết rằng em mơ ước chẳng xa xôi
Hạnh phúc đơn sơ, có anh và em nơi ấy
Niềm tin em trao dù chưa bao giờ nói
Anh sẽ về xây mộng đó nghe em

Chẳng có vần thơ nào cho tình ấy đâu em
Nó chỉ giản đơn không sắc màu sặc sỡ
Một tình yêu chưa bao giờ dám ngỏ
Giống như là hạnh phúc không tên...
Mùa Thu đến tâm hồn tôi xao xuyến
Lá thu vàng trãi rộng khắp lối đi
Cho tình thơ lên tiếng gọi rù rì
Thay lời nói của trái tim bấy lâu im tiếng

Mùa Thu ấy giờ đây đã xuất hiện
Xoá nhoà đi những kỷ niệm đau buồn
Cho tim nàng rơi những chiếc lá đau thương
Và tưới mát cho con tim đà khô héo

Mùa Thu đến cho tình yêu thơ mộng
Không đau buồn , không tiếng khóc bi thương
Hết than van và nức nỡ đoạn trường
Không tuyệt vọng vì tình yêu phãn bội

Mưa thu xuống như nước mưa rửa tội
Cho những con người phãn bội với tình yêu
Và những hành trang đau khổ trăm chiều
Xẽ chãy xuống theo dòng sông định mệnh

Ðể mọi người không còn những ý tưỡng
Mưa thu rơi là tiếng nói u buồn
Cho tình đời hết những chuyện vấn vương
Và chào đón một tình yêu vừa chợt đến...
Tình Yêu Vĩnh Hằng


Tôi yêu em như đại dương nổi sóng
Cuồn cuộn dâng tràn như tiếng nói con tim
Từng lớp sóng xanh như trúc cạn nỗi niềm
Của trái tim yêu đang thét gào khao khát

Tôi yêu em như rừng xanh bát ngát
Bao phủ thú rừng trong tĩnh mịch của màn đêm
Và tiếng vang rên của muôn thú khát thèm
Muốn thoả mãn trong màu đen ân ái

Tôi yêu em một tình yêu rộng rãi
Như mây ngàn bao phủ khắp trời xanh
Và mênh mông như biển cả sóng gầm
Hay nóng bỏng của khô cằn sa mạc

Tôi yêu em như nghìn trùng cơn gió
Xé không gian bay *t tận mây ngàn
Cho muôn loài không còn tiếng thở than
Và hai cơ thể hoà chung một nhịp đập
Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm .
Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tích
Tình em nào cố định ở nơi đâu
Anh tìm em khắp diện tích địa cầu
Nhưng căn số đời anh đành cô độc

Để anh về vô cực dệt duyên mơ
Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ
Chiều biến thiên là những cơn mơ.
Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản

Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng
Anh u sầu trên hệ thống x-y
Biết bao giờ đôi ta được phụ kề
Anh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng vì hệ số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau
Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền
Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp
Qua những điều trên ta quy ước
Tình yêu là 1 cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ dù to
Cũng đều có tâm và bán kính
Tâm ở đây là tâm hồn cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thương .
TẶNG EM

Em đừng khóc khi chúng ta chia tay
Như tim anh cũng vờ mình băng giá
Như cơn gió qua vu vơ vội vã
Lay chút tình xao xác lá vàng em.

Những cơn gió sẽ tan vào bóng đêm
Cho sương trắng giăng ngang trời quá khứ
Nói chi em lời cầu xin tha thứ
Gió lặng rồi ngơ ngác ánh trăng tan.

Anh sẽ đi cho kỷ niệm lụi tàn
Cho tình cũ sẽ ngàn năm bia đá.
Nói với em một lời ta từ giã
Quay mặt rồi để mãi mãi xa nhau.

Anh bước đi không nhìn lại phía sau
Sẽ chẳng thấy lệ em trên gò má
Anh chỉ thấy mảnh hồn anh trắng xoá
Gió qua đời tình cũng lãng đãng bay.
nếu thế gian con trai không chung thủy !!
vậy con gái có chung thủy hay chăng??
hãy xem lại đời mình đi em hõi
vì cuộc đời đâu phải là "sử thi "
có nhửng lúc vùi đầu trên sách vở bút vô tình lạc lôi viêt tên em
Tình Yêu Như Bát Nước Đầy
Bao Nhiêu Ân Ái Bấy Nhiêu Ân Tình
Đến Sáng Dưới Ánh Bình Minh
Đến Khi Hết Nước Thì Mình Good Bye


Bước chân dô quán đèn mờ
Ngồi gần con gái không sờ là ngu!!
Thà rằng cắt tóc đi tu
Ngồi gần con gái ..... ngu sao không sờ!!
Toán Học Và Tình Iu

Tôi vẫn nhớ những khi em Ðối Diện
Ánh mắt nhìn bằng Góc Ðộ Ðường Cong
Lòng xôn xao cho Quỉ Ðạo đi vòng
Hồn tôi để Giao em Ðường Tiếp Tuyến



Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nơi Tiếp Ðiểm mà thôi
Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi
Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực



Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực
Như thật thà Cân Xứng nơi con tim
Tôi Phân Ðều, và xuyên qua giữa em
Nơi Trung Ðiểm, tôi muốn tình Vuông vẹn



Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến
Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau
Em vì ai mà Phụ để tôi sầu
Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng



Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng
Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương
Ðến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương
Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp



Nói làm chi, Ðịnh Phân đà muôn kiếp
Em lạc vào một Quỉ Tích cuồng quay
Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay
Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện


“Bao năm trong cõi người ta
Trai tài, gái đẹp, thế là kết nhau.
Yêu rồi đừng có để lâu,
Kẻo rồi tình phụ thì đau đớn lòng ... “

“Đầu lòng năm ả tố nga,
Mít, Mùi, Mơ, Mộng ... toàn là vần M.
Đầu năm cô bác đến xem,
Nhà họ Vương lại có thêm vịt giời “

trên thế gian anh chẳng sợ ai cả
chỉ sợ một ngày mất bóng hình em
trái tim anh sẽ biến thành dao gam
thọc huyến đứa nào dám nói yêu em
Học không yêu yếu dần rồi chết
Yêu không học không ngóc được lên.
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

KHOẢNG CÁCH

Chưa bao giờ em thấy hết yêu anh
Dù 1 phút, 1 giây, hay chỉ dù khoảnh khoắc
Dù ngày vẫn qua và chúng mình im lặng
Bỗng vô tình trở thành sự thách thức trong nhau
Chỉ là niềm kiêu hãnh rất không đâu
Mà em không nhận về phía mình có lỗi
Em cũng như anh chúng ta cùng chờ đợi
Một sự mở lời từ phía trái tim kia
Rồi mọi chuyện bỗng hoá xa xưa
Em không tin trái tim mình có lỗi
Tất cả chỉ từ một lần giận dỗi
Mà chúng mình vĩnh viễn mất nhau
Nếu có một lần chạm phải nỗi đâu
Xin anh đừng nhận về phía mình là ngưới có lỗi
Bởi trong chúng ta ai là nguời nặng lỗi
Chỉ có khoảng cách vô hình ......
làm nhân chứng cho 2 niềm kiêu hãnh cô đơn


Đêm Buồn Tương Tư

Đêm nay ngồi học sao lạnh giá?
Nửa gió đông về, nửa nhớ em.
Giá buốt con tim, em có biết?
Chỉ ước một ngày, em bên anh.

Trống vắng căn phòng đêm lạnh lẽo.
Tôi hỏi đêm rằng có buồn không?
Quy luật tình yêu âu là thế.
Phải có ngày vui, có đêm buồn.


Tự khóc cho mình mối duyên tan.
Tình Yêu Chớm Nở!
Gặp em lẽ nào do duyên số,
Chỉ một phút giây đã nghẹn ngào.
Hồn tôi mở cửa lòng em đóng,
Tôi vẫn chờ mong ước hẹn hò.

Giảng đường đại học ta chung bước,
Bàn trước bàn sau vẫn liếc hờ.
Học thì chẳng học chờ tan lớp,
Để được gần em chút chuyện trò./.
Bài Thơ đầu trong tập " Muộn màng !2!"
Ngày Nghỉ Học!
Ngày nghỉ học sao buồn da diết,
Tôi thẩn thờ cứ nhớ, thương, mong.
Mong sao được gặp hải cho đỡ nhớ
Để nói từ yêu được vẹn tròn



Một Chút Êm Đềm!

Em đã cho tôi một nụ cười,
Một hồn thơ mộng một ngày tươi.
Bao nhiêu mới lạ bao điều đẹp,
Chẳng thể phai tàn lúc chia đôi.

Tim em như thắm hồn tôi lại,
Thắm một cuộc đời thắm yêu thương.
Nụ hôn tha thiết em trao đó,
Có lẽ theo tôi suốt cuộc đời.
Bài Thơ 5 trong tập " Muộn màng !2!"
Lạc Dòng Kể Khổ!

Em về vui với người yêu ấy,
Bỏ lại mình tôi lạc giữa dòng.
Dòng đời trôi mãi trôi hoài vậy;
Chẳng để tôi dừng, chút nghỉ ngơi.

Có lẽ đời tôi như chim Hạc,
Mọi cánh tìm đàn chẳng thấy đâu.
Như thuyền xa bến không nơi đậu,
Như lá vàng rơi cuối thu tàn.
Bài Thơ 6 trong tập " Muộn màng !2!"


Tình Yêu Muộn Màng!

Tôi biết yêu em là vô hạn.
Như rừng không bạc, đá không tan.
Làm sao cưỡng được tình yêu ấy.
Chỉ trách rằng tôi quá muộn màng.

Tôi biết rằng em thương người ấy,
Tôi cũng thương em chẳng kém gì.
Chỉ giận lòng mình không ‘thôt’ được,
Để sầu muôn thuở đắng chia ly.

Mắt ướt trông nhau lệ hai đường,
Gượng cười tôi phải ép đau thương.
Em vẫn còn yêu yêu người ấy,
Lưu luyến nhau chi để vấn vương.

Thôi kể từ đây ta cách biệt,
Xa nhau vui vẻ bước chia đôi
Em về chung lối người yêu cũ,
Ở lại mình tôi khóc kể sầu./.
Bài Thơ 7 trong tập " Muộn màng !2!"
Quay Ngược Thời Gian

Hằng đêm tôi cứ mong và ước.
Cho ngược thời gian, thế đổi dời.
Không còn xuất hiện người yêu cũ,
Không có người sau, kẻ muộn màng.

Trời đã ban cho ta trái đất,
Sao không ban nổi một phép thần?
Cho tôi quay ngược thời gian đó,
Để mãi có em suốt cuộc đời.


Mãi nhớ !

Cũng có thể em lại yêu người khác
Nhưng tình anh sẽ mãi mãi không phai
Kỉ niệm xưa cùng với tháng năm dài
Là kí ức chôn sâu trong niềm nhớ

Em không trách khi tình ta đã lỡ
Vì cuộc đời ai biết được nông sâu
Theo thời gian cũng không thể phai màu
Về mối tình của một thời mộng ước

Nếu có thể xin anh đừng cất bước
Bỏ lại em cùng với những niềm đau
Nếu có thể xin mình mãi có nhau
Để tơ trời kết thành duyên đôi LứA

Gửi em một đoạn thơ tình
Yêu trong lặng lẽ chỉ mình anh hay.


Gửi em một đoạn thơ tình
Em chưa kịp đọc mà mình đã run.
Một mình anh đứng lặng im
Đoạn đường vắng lặng anh thành cây si.
Thơ tình dù đã gửi đi
Tình em biết có theo về hay không?
Yêu em từ tận đáy lòng,
Trong tim anh khắc mấy dòng yêu em.
Lặng thầm nên nhói trong tim,
Lẽ nào em lại vô tình với ta?
Chỉ vì em rất liều mà
Mình viết đoạn kết cho ra thơ tình.
Anh và em vốn đồng minh
Hay vì yêu Toán mà mình gặp nhau?
ANH YÊU EM!!

Anh yêu em giống như mây yêu núi
Sống trăm năm không một phút hai lòng
Anh yêu em như bướm trắng yêu hoa
Không có gì làm hai ta xa cách
Anh yêu em như cá yêu dòng nước
Rời xa nước cá chỉ chết mà thôi
Anh yêu em không như điều gì khác
Chỉ giống như một người mải yêu em


Anh yêu em nên đã quyết phải chờ
Nhưng sao giờ lòng anh đầy trống trải
Làm sao đây? Thôi dẹp tan lo ngại
Hỏi một lần xem có phải yêu không.

Thu ơi, anh bảo Thu này!
Thương nhau giữ kín kẻo thầy mẹ la.
Đưa em Thu về đến cửa nhà
Cầm tay cũng cấm, huống là hôn em.



ANH MÃI YÊU!!!

Tôi vẫn còn yêu vẫn tủi buồn
Vẫn còn nhung nhớ vẫn còn thương
Bao đêm tỉnh giấc nằm thao thức
Trăn trở đôi dòng lệ vẫn tuôn
Tôi biết người đi chẳng trở về
Nhưng lòng tôi vẫn mãi u mê,
Vẫn đau, vẫn xót, dù vô vọng
Vẫn giữ trong tim mộng ước thề.
Tôi phải điên, khùng lắm phải không?
Bao năm vẫn giữ mãi trong lòng,
Một hình bóng cũ dù tôi biết,
Đã quá xa vời, vẫn ngóng trông.
Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
Trăm năm chẳng trọn vẫn hoài mang
Cuộc tình thơ dại ngày xưa ấy,
Dù biết ai kia đã biệt ngàn.
ĐI TÌM TÌNH YÊU

TÔI ĐI TÌM CÁI NửA CủA TÔI
NHƯNG TÌM MÃI ĐếN BÂY GIờ KHÔNG THấY
TÌNH YÊU CủA TÔI ƠI? EM LÀ AI VậY?
SAO Để TÔI TÌM, TÌM MÃI TÊN EM
CHIềU DầN BUÔNG, THÀNH PHố VÀO ĐÊM
SÂN Cỏ, ĐƯờNG CÂY TừNG ĐÔI RÍU RÍT
Họ MAY MắN HƠN TÔI, HAY Họ KHÔNG BIếT
NửA CủA MÌNH HAY NửA CủA AI?
TÔI ĐI TÌM CÁI NửA CủA TÔI
VÀ CÓ THể SUốT ĐờI KHÔNG TÌM THấY
NÊN CHẳNG CÒN EM TÔI ĐÀNH SốNG VậY
KHÔNG LấY NửA CủA AI LÀM NửA CủA MÌNH
CÁI NA NÁ TÌNH YÊU THÌ CÓ TRĂM NGÀN
NHƯNG ĐÍCH THựC TÌNH YÊU CHỉ CÓ MộT
NÊN NHIềU LÚC LầM TƯởNG MÌNH ĐÃ GặP
NửA CủA MÌNH NHƯNG NÀO PHảI CủA MÌNH ĐÂU
KHÔNG PHảI CủA MÌNH, CHẳNG PHảI CủA NHAU
THÌ THƯợNG Đế ƠI, ĐừNG BắT TÔI LầM TƯởNG
BởI TÔI BIếT KHổ ĐAU HAY VUI SƯớNG
LÀ ĐÚNG SAI TRONG TIM NửA CủA MÌNH
TÔI ĐI TÌM EM, VÂNG TÔI ĐÃ ĐI TÌM
VÀ CÓ THể TRÊN ĐờI NÀY ĐÂU CÓ
EM CŨNG ĐI TÌM, TÌM TÔI NHƯ THế
CHỉ CÓ ĐIềU CHƯA NHậN RA NHAU./.


TƯƠNG TƯ CHIềU

BữA NAY LạNH MặT TRờI ĐI NGủ SớM,
ANH NHớ EM, EM HỡI! ANH NHớ EM.
KHÔNG GÌ BUồN BằNG NHữNG BUổI CHIềU ÊM,
MÀ ÁNH SÁNG ĐềU HÒA CÙNG BÓNG TốI.
GIÓ LƯớT THƯớT KÉO MÌNH QUA Cỏ RốI;
VÀI MIếNG ĐÊM U UấT LẩN TRONG CÀNH;
MÂY THEO CHIM Về DÃY NÚI XA XANH
TừNG ĐOÀN LớP NHịP NHÀNG VÀ LặNG Lẽ.
KHÔNG GIAN XÁM TƯởNG SắP TAN THÀNH Lệ.
THÔI HếT RồI! CÒN CHI NữA ĐÂU EM!
THÔI HếT RồI, GIÓ GÁC VớI TRĂNG THềM,
VớI SƯƠNG LÁ RụNG TRÊN ĐầU GầN GŨI.
THÔI ĐÃ HếT HờN GHEN VÀ GIậN DỗI.
(ĐƯợC GIậN HờN NHAU! SUNG SƯớNG BAO NHIÊU!)
ANH MộT MÌNH, NGHE TấT Cả BUổI CHIềU
VÀO CHầM CHậM ở TRONG HồN HIU QUạNH.
ANH NHớ TIếNG. ANH NHớ HÌNH. ANH NHớ ảNH.
ANH NHớ EM, ANH NHớ LắM! EM ƠI!
ANH NHớ ANH CủA NGÀY THÁNG XA KHƠI,
NHớ ĐÔI MÔI ĐANG CƯờI ở PHƯƠNG TRờI,
NHớ ĐÔI MắT ĐANG NHÌN ANH ĐĂM ĐắM.
EM! XÍCH LạI! VÀ -DƯA TAY ANH NắM!
GIÓ BAO LầN, TừNG TRậN NHớ THƯƠNG -DI,
– MÀ Kỷ NIệM ÔI, CÒN GọI TA CHI…


ÂM THầM

Từ GIÓ XUÂN ĐI, GIÓ Hạ Về
ANH THƯờNG GửI GắM MốI TÌNH QUÊ
BÊN EM MỗI LÚC TRÊN ĐƯờNG CÁI
HÓNG MÁT CHO LÒNG ĐƯợC THOả THUÊ !
EM CÓ NGờ ĐÂU TRONG NHữNG ĐÊM
TRĂNG NGÀ GIÃI BÓNG MặT Hồ ÊM
ANH ĐI THƠ THẩN NHƯ NGÂY DạI
HứNG LấY HƯƠNG NồNG TRONG ÁO EM
BÊN KHÓM THÙY DƯƠNG EM THƯớT THA
BÊN NÀY Bờ LIểU ANH TRÔNG QUA
SAY MƠ VƯớNG PHảI MÙA HƯƠNG ƯớP
YÊU CÁI MÔI HƯờNG CHẳNG NÓI RA
Độ ấY XUÂN Về EM LớN LÊN
THấY ANH EM ĐÃ BIếT LÀM DUYÊN
YÊU DấU LÒNG ANH ÔM HậN RIÊNG.


THƠ TặNG Mẹ!!!

Cây cau mẹ trồng bây giờ cao quá mái nh�
Đã có trái đi hỏi vợ cho cháu nội
Trên tán lá thẫm xanh chiều hôm
Bầy sẻ non ríu rít
Những ước mơ mẹ vun trồng
Nở hoa những cánh đồng xa lạ
Nhụy phấn bay qua những đại dương
Ngập tràn ánh sáng
Chỉ có mẹ mỗi ngày một thấp xuống
Chiều chiều bên bậu cửa
Nghe chim hót trên ngọn cau
Mù mù, mờ mờ…
Lưng mẹ còng
Lá dấu hỏi đời con

Tôi yêu em một tình yêu chân thật
Không lộc lừa không tính toán nghĩ suy
Tình cũa tôi chỉ mãi mãi trao đi
Không đòi hỏi mối tình em đáp lại


Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con chó.
Lác đác đằng sau chiếc chổi chà
e là vũ thị huyền thu
còn e ở Nam Sách Hải Dương
e : 1991



Đêm về khuya một mình anh thao thức
Nhớ về em anh nhớ lắm Thu ơi.
Nhớ bàn tay dịu dàng trao anh nắm
Nhớ bờ môi say đắm ân tình.
Anh nhớ Thu nhớ bóng nhớ hình
Nhớ lời nói trao tình tha thiết
Cho đến hôm nay anh mới biết
Vì sao mình đến cõi đời này
Là để gặp Thu và để yêu Thu.

Không có nhận xét nào: